Vâng  thưa các bạn! Điều thú vị nhất tạo nên cuộc sống chính là chúng ta  không thể đoán trước được tương lai vì thế ta không thể khẳng định được  rằng sự chờ đợi này của ta là vô ích hay là một phép màu. Nhưng có một  điều Blog Radio muốn các bạn ghi nhớ, đó là… sống là biết chậm, biết chờ  nhưng phải biết chạy!

Nghe Blog Radio 37: Sống là biết… chờ đợi

Windows Media PlayerTệp tin

Chào mừng bạn đến với Blog Radio số 37!

Có  ai đó luôn cho rằng cuộc sống không có chỗ cho sự chờ đợi, chờ đợi  không phải là một giải pháp, mà có khi nó chỉ làm người ta đau khổ hơn…

Nhưng  cũng có ý kiến cho rằng Tôi biết có thể sự chờ đợi của tôi là vô vọng  nhưng Tôi vẫn cứ chờ. Bởi ở khía cạnh nào đó, nếu có niềm tin thì sự chờ  đợi cũng đồng nghĩa với hy vọng.

Bạn nghĩ sao về điều này? Blog Radio mời các bạn nghe bài viết của ngày hôm nay, lời tâm sự gửi từ blog của White Rose! 

Cuộc sống là biết… chờ đợi

Cuộc  sống này vẫn luôn vội vã và tấp nập, tại sao cuộc sống lại hối hả đến  vậy? Đơn giản, bởi vì chính chúng ta vội vã và tấp nập, bạn và tôi cùng  tất cả chúng ta chính là cuộc sống.

Ai  cũng bảo: “Sống là không chờ đợi”! Nhưng có thật chúng ta sống mà không  chờ đợi được ư? Tôi từng đọc ở một cuốn sách nào đó trong lúc lật  thoáng qua: Không chờ đợi không phải là người!

Hàng trăm ngàn học sinh đi thi, họ chờ đợi suốt 12 năm hoặc còn hơn thế để cho 2 ngày gay go và đầy  lo  lắng. Cha mẹ lo lắng chờ đợi con cái cũng suốt 12 năm hoặc còn hơn thế.  Đi thi thì kẹt xe, đi về thì tắc đường, phải đi chầm chậm, phải kiên  nhẫn nhích dần từng cm, phải chờ đợi để không xảy ra điều đáng tiếc,  không xảy ra điều gì với con cái và người xung quanh. Chờ đợi là lo lắng cho bản thân và cho những người xung quanh.



Trong  cuộc sống gia đình, có lúc Cha mẹ nóng nảy, thậm chí đánh mắng con.  Thay vì con bỏ đi thì con ngồi lại im lặng chờ đợi cho cơn giận đi qua,  ngồi lại bên cha nói chuyện. Ngược lại, con cái nói lời không phải trong  lúc nóng giận không kiềm chế được mình, cha mẹ chờ cho con dịu đi, ngồi  lại bên con. Chờ đợi là tôn trọng lẫn nhau!

Những  người yêu nhau, cách xa nhau cả chiều dài đất nước, cách xa cả hai cuộc  chiến tranh. Những người phụ nữ ở nhà tần tảo nuôi con, chờ ngày đất  nước hòa bình, chờ ngày người thân yêu trở về. Chờ đợi là hy sinh, là tình yêu.

Chồng  đi dưới những ánh đèn màu, những tiếng nhạc lôi kéo. Vợ ở nhà chờ đợi  chồng quay trở về với mình và với con cái. Dù là phải chờ đợi trong từng  phút giây xót xa, giận hờn, ghen tuông. Nếu không yêu thì sao lại phải  chờ? Chờ đợi là tin cậy, dù đau xót!

“Em  đi bằng nhịp điệu 1.2,3,4,5 Anh đi bằng nhịp điệu 6,7,8,9,10”… Em còn  bé bỏng lắm, khờ dại lắm, chưa lớn, chưa bước nhanh bằng anh. Anh không  chờ thì làm sao em có thể theo kịp anh. Chờ đợi là yêu người và yêu mình. Sao lại bảo sống là không chờ đợi!



“  …Như hoa từng đợi nắng, như gió tìm phi lao, như trời cao mong mây  trắng…” như em từng đợi anh như thế, tình yêu đôi khi là sự chờ đợi, chờ đợi là yêu thương, là tình yêu. Nếu không có chờ đợi, tình yêu chẳng thể nào trọn vẹn.

Những  mầm cây non nớt, được đất mẹ ấp ủ từng ngày, không giục giã. Mầm non  dần lớn lên, gió cũng chờ từng ngày, sương cũng chờ từng đêm. Chờ đợi là yêu thương, là cưu mang sự sống!

Nếu  ai từng đọc “Câu chuyện dòng sông” của Hermann Hesse thì chắc hẳn biết  vì sao Tất Đạt có thể vượt qua mọi khó khăn, bởi vì ba khả năng: Biết  suy nghĩ, biết nhịn đói và biết chờ.

Biết nghĩ để phân biệt đúng và sai, thật và giả, tạm thời và bền lâu.

Biết nhịn đói để không bị cái đói điều khiển mình mắc bẫy, nuốt nhằm chất độc, chất bẩn.

Biết chờ để không bị lòng si mê, nóng giận, tham lam sai khiến, đẩy mình vào sai lầm và vội vã.

Cả  ba xét co cùng cũng chỉ là biết chờ: Suy tư là khả năng chờ đợi của trí  tuệ, không vội vã kết luận điều gì mà chờ cho đủ chứng cứ từ nhiều  phía. Nhìn đói là cái chờ của thể xác, bết kiềm chế cơn thèm khát.

Ngược  lại, không chờ đợi là buông cho bản năng kéo xuống, như ly nước đổ ra.  Ly nước đã đổ ra thì không lấy lại được, người buông theo bản năng thì  rơi xuống thấp. Khi ai cũng nhào tới vì dục vọng, không chờ đợi thì cuối  cùng kết quả là sự hủy diệt. Kẻ tồn tại là người biết chờ và biết nhịn.

Chờ đợi là dấu hiệu đầu tiên của văn hóa. Làm người phải biết chờ đợi. Không biết chờ đợi không phải là người.

Sống  là biết chạy, biết chờ và biết chậm. Rất đơn giản, sự thật ấy không nằm  ở khẩu hiệu, biểu hiện hay sách vở, bục giảng, mà nằm ngay ở …ngã tư  đường, nơi có ngọn đèn vàng, đèn đỏ, đèn xanh.

 Gửi từ Blog White Rose: ...Em lại sống những ngày quá khứ, khúc hát mê say một thời thiếu nữ... [Một "tôi" nhiều đam mê, nông nổi và khờ dại!]

Vâng  thưa các bạn! Điều thú vị nhất tạo nên cuộc sống chính là chúng ta  không thể đoán trước được tương lai vì thế ta không thể khẳng định được  rằng sự chờ đợi này của ta là vô ích hay là một phép màu. Nhưng có một  điều Blog Radio muốn các bạn ghi nhớ, đó là… sống là biết chậm, biết chờ  nhưng phải biết chạy!

Cám ơn các bạn và hẹn gặp lại ở chương trình sau!

1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hay và hữu ích
sparrow(18/12/2010)

Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(454)