Đúng như thế! Khi chúng ta trưởng thành, những dịp  lễ như thế có thể không để lại nhiều ấn tượng nhưng với tuổi thơ thì  mọi thứ thật lung linh và đến khi lớn rồi, người ta cứ ao ước được trở  lại.
Nghe Blog Radio 06: Chuông nhà thờ
Windows Media PlayerTệp tin

Download
Xóm đạo nằm nép mình bên dòng sông uốn khúc, tháp nhà thờ cổ kính, trầm  mặc phủ đầy rêu xanh, kiên trì chờ đón con chiên đi biển trở về. Tôi  không rõ nhà thờ nơi ấy có từ bao giờ, khi gia đình chuyển đến định cư  thì nó như một biểu tượng thu hút sự chú ý và tò mò của tôi. Mặc dù là  đứa trẻ ngoại đạo nhưng ký ức tuổi thơ tôi lại gắn liền với nhiều kỷ  niện đẹp về xứ đạo.
Highslide JS
Tôi thích nghe những bài thánh ca từ dàn đồng ca tí  hon, thích nghe tiếng kinh cầu râm ran đầy huyền bí. Có lẽ khi đó, nhà  thờ là trung tâm văn hoá, thường diễn ra các hoạt động kính lễ của người  dân xứ đạo. Vào thời ấy, nhà thờ chưa có cha chuyên trách, mà thi  thoảng cha mới từ nhà thờ Phát Diệm về để làm lễ và rửa tội cho con  chiên.

Lũ trẻ xóm đạo sống rất dễ thương, chúng không quá nghịch  ngợm như chốn cũ tôi từng sinh sống. Mỗi lần làm sai, hay có lỗi điều  gì bọn trẻ thường thốt lên “lạy chúa tôi”. Những cô bé “thiên thần” có  giọng nói nhẹ nhàng, thánh thót, chiếc mũi nhỏ nhắn nằm gọn trên khuôn  mặt trắng hồng tròn trịa, mái tóc đen bóng chải áp sát vào đầu. Tôi cảm  nhận thấy chúng như những thiên thần nhỏ có đôi cánh như các bức tranh  treo bên tường của nhà thờ.

Những ngày đầu, tôi không được lũ  trẻ đón tiếp “nồng nhiệt” cho lắm vì chúng cho rằng tôi là người ngoại  đạo. Tôi nghe chúng hát: “bắc thang lên hỏi ông trời người đạo có lấy  người đời được không?...”.

Tôi thấy buồn vì không được trực tiếp  tham gia sinh hoạt nhà thờ, khi thì lang thang quanh đó, khi thì đứng  bên hông cửa nhà thờ nghe đọc kinh và hành lễ để rồi trong thâm tâm trộm  nghĩ mình sẽ không làm điều gì xấu…

Vào một buổi chiều thứ 6  của mùa dâng hoa năm ấy, có một cô bé “thiên thần” đi qua nhà tôi, trông  thấy vườn hoa sặc sỡ, cô bé đứng nhìn mà không dám nói. Tôi liền ra đầu  ngõ chào mời, cô bé ngượng ngùng cười gượng, đôi má đỏ hồng càng rực rỡ  hơn. Lấy chiếc nón trên tay cô bé, tôi ngắt từng bông một đặt vào  trong. Mải mê hái, chiếc nón lá hình phểu đầy khi nào mà không hay.  Những đoá hồng nhung đỏ sẫm xen lẫn màu vàng chói của màu hoa cúc, chấm  phá thêm màu trắng của hoa đại… Cô bé ôm nón hoa nặng chĩu ra về mà lòng  tôi đầy hớn hở!

Sáng ngày hôm sau khi tiếng gà vừa gáy sáng,  cũng là lúc tôi nghe tiếng la mắng của bố từ vười cây. Giật mình bật  dậy, tôi chạy lẹ ra khai báo. May sao cơn giận dữ của bố qua nhanh vì  việc làm của mình không khiến bố phiền muộn. Và cứ như thế, hàng tuần  thứ 6 của tháng dâng hoa, cô bé tới nhà cùng tôi hái hoa dâng chúa. Cũng  từ khi ấy, tôi được cô bé giới thiệu và chơi thân với bọn trẻ.

Đêm  dâng hoa, bé như một thiên thần dáng thế, chiếc vương niệm hình chữ  thập điểm thêm cho gương mặt trắng hồng, đôi mắt sáng lung linh trong  ngàn ánh hào quang của ngọn nến.

Khi đã trở thành người thân của  xóm đạo, lũ trẻ yêu thích tôi, được giúp chúng tham gia vào mùa lễ dâng  hoa. Tôi mải mê trong muôn màu sắc của hoa và nến tràn ngập trên bàn và  lối đi, được say đắm trong những điệu nhạc huyền bí, mê say của bài  thánh ca không bao ngừng vọng.

Chiều xuống, mặt trời đỏ ối úp  sau tháp chuông, màu xẫm tối của nhà thờ đang lịm dần trong bóng hoàng  hôn. Tiếng chuông nhà thờ đổ ngân nga vọng về từ phía vách núi, con song  uốn khúc lượn lờ trôi ôm xóm đạo vào lòng, cô bé thiên thần vội vã bắt  đầu cho buổi dâng hoa.


Chiều xuống, mặt trời đỏ ối úp sau tháp chuông,
màu xẫm  tối của nhà thờ đang lịm dần trong bóng hoàng hôn.

Đêm trăng, hình tháp chuông in bóng dập dờn trên nền  bạc sáng lấp lánh của ánh trăng. Tôi, cô bé thiên thần cùng lũ trẻ lại  nô đùa với những trò chơi tinh quái.

Được mấy mùa dâng hoa, tôi  đã phải theo gia đình về quê ngoại sống. Ngày ra đi, ánh mắt cô bé nhìn  tôi như muốn van lơn điều gì. Tôi chợt nghĩ không biết chủ mới của ngôi  nhà có còn cho cô bé hái hoa nữa không. Tôi sẽ không còn được nghe tiếng  chuông nhà thờ đổ giục giã lòng tôi. Không còn được ngắm tháp chuông  trầm ngâm dưới chiều hoàng hôn đỏ ối và không còn được thấy cô bé thiên  thần dâng hoa bên bàn thờ chúa.

Không khí noel đang tưng bừng  khắp các nẻo đường của thành phố, ký ức xưa của tiếng chuông nhà thờ nơi  xóm đạo lại trào về, ánh mắt thiên thần hiển hiện nơi tiềm thức, muôn  màu sắc hoa và nến thắp sáng trong tôi về một thời ấu thơ.

Các  bạn vừa nghe bài viết: Chuông nhà thờ của blogger Nguyễn Nhật Khánh

Về  tác giả blog Nguyễn Nhật Khánh: "Lúc 3 tuổi có một ông cụ nói rằng:  "lớn lên con sẽ làm quan"?. Nhưng 2007 tôi đã từ bỏ nó!"



Tags:
Nhận xét(0) | Trích dẫn(0) | Đọc(406)